Home / Tài liệu ôn thi / Tài liệu môn văn học / Phân tích truyện cười dân gian Tam đại con gà

Phân tích truyện cười dân gian Tam đại con gà

Đề bài: Phân tích truyện cười dân gian Tam đại con gà

Bài Làm

Trong các thể loại văn học dân gian Việt Nam, thể loại được yêu thích nhất có lẽ là truyện cười. Những câu truyện cười bông đùa ngắn gọn liên quan đến đời sống mang đến sự giải trí thoải mái cho mọi người. Vũ khí của mỗi câu chuyện đều nằm ở cái cười thông qua đó phê phán thực trạng xã hội bất công với nhiều hạn chế. Điều này thể hiện rõ qua truyện cười dân gian Tam đại con gà với nhiều tình tiết hấp dẫn và lí thú.

Đề bài: Phân tích truyện cười dân gian Tam đại con gà

Trong truyện cười Tam đại con gà, tác giả dân gian đã xây dựng được hai tình huống truyện hấp dẫn. Tìn huống thứ nhất là cậu học trò gặp chữ “kê” trong sách Tam thiên tự, thầy đồ không đọc được, học trò lại cần hỏi gấp. Tình huống thứ hai đó là bố của học trò thấy thầy đồ đọc sai, cũng vào hỏi thầy. Cả hai tình huống này đã bộc lộ  được sự dốt nát của anh thầy đồ. Người đáng lẽ ra phải đọc thông viết thạo và có kiến thức uyên bác.

 Trước tình huống khó xử đấy, thầy đã suy nghĩ và tìm ra cách giải quyết cho mình đó là: Nhân trong nhà có bàn thờ tổ tông, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Nhưng khi sự dốt nát bị lộ tẩy, thầy lại vin vào việc: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”. Điều này chứng tỏ thầy đồ cũng đã nhận thức được sự dốt nát của mình. Tuy nhiên, thói đời mỉa mai “xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ”, thầy đồ trong câu chuyện đã không “giải nghệ” mà vẫn tiếp tục dạy học trò đọc sai con chữ. Trong tình huống thứ nhất, khi học trò hỏi chữ gấp, thầy đã đọc chữ “kê” thành chữ “dù dì”. Khi đến tình huống thứ hai, khi bố học trò chạy vào hỏi, thầy đã cố tình chống chế: “Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!”. Mục đích của sự chống chế ở thầy đồ là để giấu dốt. Nó trái ngược hẳn với sự tự nhận thức của thầy ở trên. Chính sự mâu thuẫn trái tự nhiên này đã tạo ra tiếng cười cho người đọc, người nghe câu chuyện.

Nét đặc trưng thứ hai của thể loại truyện cười là xây dựng tính kịch, yếu tố kịch tính. Trong Tam đại con gà, yếu tố tính kịch nằm chi tiết “thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò hỏi gấp”  và chi tiết bố học trò đang cuốc đất ngoài vườn, nghe thầy dạy sai, bỏ cuốc chạy vào chất vấn. Sự dốt nát của người thầy “khuôn vàng thước ngọc” đã bị thử thách bởi học trò và người bố nông dân. Nếu học trò không hỏi gấp và bố học trò cũng không thắc mắc, thì có lẽ cái sự dốt nát ấy còn được trì hoãn và giấu kín. Nhưng chính những kịch tính này đã thúc đẩy câu chuyện phát triển, tạo chất xúc tác cho tình huống truyện diễn ra nhanh chóng, mang đến tiếng cười cho truyện.

Trong truyện cười tình huống mâu thuẫn và yếu tố kịch đã góp phần thể hiện thành công mục đích phê phán của truyện. Qua câu chuyện, người thầy đáng kính của chúng ta đều đã bị hạ bệ một cách nhanh chóng vì sự dốt nát của mình. Đây cũng chính là nét đặc trưng nổi bật mang đến cho người đọc, người nghe ấn tượng về một thể loại văn học dân gian – truyện cười. 

Comments

comments

About Ly Hồng

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *